Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013


Truyện ngắn :                      CHÓ CƯỜI

    Các cậu có thấy chó cười chưa ? Chưa hả ?biết ngay mà . Hỏi một trăm người thì y cả trăm người quầy quậy mà rằng ; Chó làm gì biết cười , làm gì có chiuyện đó ! nhiều người còn nhìn tớ bằng con mắt ngạc nhiên : Cha này chắc điên , mát mát không nhỉ ? Không tôi cam đoan với cậu rằng chính tôi đã nhìn thấy chó cười , đó hoàn toàn có thất 100%.
      Anh cười , cái cười vừa thiểu nảo vừa nhạo báng , cái đầu lắc lắc , hai cánh mũi giãn ra , đôi môi mím lại bộ mặt thường ngày thanh tú thông minh bỗng biến dạng mất hẳn . Anh giơ tay túm lấy ly ngửa cổ uống một cái ực rồi đặt mạnh ly xuống bàn khiến một âm thanh phát ra khô khốc .

     Bằng cái giọng trầm trầm anh kể :
          Trên đời này nhiều người dành tình cảm ưu ái cho chó một cách thái quá - Từ nguyên thủ quốc gia đến cô ca sĩ đi đâu cũng thấy chó ngồi bên .Người ta ca ngợi chó là loài thông minh , người bạn trung thành hết mực với người . Có con chó còn cứu chủ khi chủ bị ốm đau , đột quỵ , cháy nhà động đất vv… Người ta còn thi hoa hậu chó , xây bệnh viện chữa chạy cho chó , xây khách sạn sang trọng cho chó ở , có người trước khi nhắm mắt xuôi tay  còn viết di chúc để lại tài sản cho chó .
          Thôi thì kệ xác người ta , ai muốn quý chó hơn con người thì quyền của họ làm sao cấm được họ . Nhưng tôi thì tôi tin rằng đó là những lời lẽ lộng ngôn bố láo ;những hành động điên rồ của những kẻ thừa tiền hợm  hĩnh quay lưng lại bao nhiêu đồng loại đói nghèo , chỉ nhìn thấy tình thương ở con chó ! đó là loài hèn hạ , xu nịnh, bẩn thiểu xấu xa .Ăn thì không từ một thứ ô tạp bẩn thiểu nhất , cư xử thì đê tiện , thủ đoạn . Để được vừa lòng chủ nó , nó cúi rạp mình lết đi bằng bốn chân , miệng phát ra những tiếng rên rĩ ư ử  thểu não , thè lưỡi liếm chân chủ nhân . Nhưng khi chủ nhân sơ ý là y như rằng nồi cá kho , má xương hầm não nó cậy ra nhậu không còn một miếng . Có con còn đêm đêm mò vào chuồng vịt , chuồng gà chén các con gà vịt no say nhưng chủ nhà cứ ngỡ là có rắn hay cà xóc lai vãng . Nó chó không thường ăn vụng thì tại sao con người có câu “ Chó treo mèo đậy ”. Vậy mà cứ làm ra vẻ tốt đẹp. đàng hoàng , đúng là đồ chó má .
          Sở dĩ tôi căm ghét loài chó như vậy , là bởi vì nhiều khi tôi nhìn thấy xã hội ngày nay có quá nhiều người từ hình dáng cử chỉ đến nhân cách phẩm hạnh còn thấp hèn chả khác gì chó .Đó là những thằng tham nhũng quan liêu , cậy chức quyền . Với cấp trên thì luồn cúi xu nịnh hết lời , với người dân thấp hèn lam lũ thì nhe nanh gầm gừ dọa nạt .Chắc ăn bẩn quá nhiều  nên bụng thằng nào cũng phình ra như bụng con heo , mặt phì nộn như mặt lợn .Trông lúc đầu thì có vẻ oai vệ tợn nhưng hể găph cấp trên là thay đổi hẳn .Cái lưng thì lom khom như con tôm gập 90 độ , khuôn mặt thì như con chó thấy chủ , hai tay xoa xoa vào nhau miệng lắp bắp liên hồi :dạ , anh hai, anh ba anh năm , anh bảy …Cấp trên nói ra lời náo là y như gã bợp lấy ngay , hí hửng như khuôn vàng thước ngọc mà gã phải ghi nhớ trong lòng để thực thi cho thất tốt .Cũng  bộ mặt phởn phơ cung cúc ấy khi đối mặt với người dân thấp hèn thì hẳn đổi khác .Ông hàng xóm cạnh nhà tôi có cậu em trai lỡ tay tát vào một mụ góa . Tội trạng chỉ là cái móng tay mà gã viện trưởng viện kiểm sát nhân dân được mụ ta lót tay hay lót gì không rõ , hoạnh họa cậu ta đủ điều , gọi lên liên tục đến nõi cơn bão cấp 12xảy ra .Gã cũng gọi điện liên tục khiến cậu em bị suýt chết vì bão . Ông hàng xóm liền chất vấn gã gay gắt vậy là hôm sau công an đưa mụ góa đi giám định thương tật đúng 11 %, đủ để truy tố ra tòa với mức án 6 thnags tù ! Tài thật . Làm xong chiến công oanh liệt “Đáng ghi thành sách vở để phổ biến kinh nghiệm ”ấy , gã vênh cái mặt lên đầy vẻ đắc chí nhỏ nhen của một kẻ tiểu nhân nhưng có chức quyền chẳng khác gì con chó giơ cái răng nanh ra khi vớ được cục xương trong hố rác .
          Bởi có một sự liên tưởng tai hại ấy , nên bao nhiêu nỗi bực dọc phẫn uất không thể giải tỏa được là tôi lại trút lên đầu con chó tội nghiệp . Ngĩ cũng thật bất công , nó có tội tình gì nó chỉ sống theo bản năng hoang dã rừng rú của một loài thú . Nhưng tôi còn biết làm gì hơn khi đứng trước nỗi bất công mà tôi lại bất lực ???
          Một hôm , lên nhà một người bạn vùng cao chơi , tôi nhìn thấy những cuộn khói bốc lên ngùn ngụt ở khu rừng trước mặt . Hỏi ra mới biết người ta đang phá rừng trồng keo . Cả một khu rừng già đầu nguồn với bao gỗ quý hàng trăm năm tuổi đang bị tàn phá triệt hạ , mà người làm việc này lại là chi cục trưởng kiểm lâm . Tôi liền chụp hình , ghi âm viết liên tiếp một loạt bài trên các báo địa phương , trung ương . Những tưởng gã kiểm lâm bị truy tố ra tòa nhưng thật mĩa mai , gã còn được cấp sổ đỏ hàng trăm ha , được lâm nghiệp cấp giống keo để trồng , cấp tiền bảo dưỡng rừng . Còn tôi đang làm bảo vệ cơ quan thì được mời lên viết bản kiểm điểm và buốt thôi việc !.
          Khi cả trên và dưới hệ thống cầm quyền thông đồng cấu kết với nhau , kẻ hứng nười tung thì người dân thấp cổ bé họng khó lòng mà xoay chyển được tình thế . Kiện ư ! Tố cáo ư ? xin cứ việc .Đơn gởi tỉnh được chuyển về huyện , hỏi huyện thì huyện hỏi tỉnh , cứ chờ nhé , đơn sẽ được ngâm đến bao giờ có trời mới biết “Để lâu , cứt trâu hóa bùn ”.Đến hỏi ư ?có thiếu gì lý do : Nào chưa đủ chứng cứ pháp lý , chờ thanh tra thẩm tra thêm vv và vv…Người dân không đủ thời gian , tiền bạc sự kiên nhẫn để theo kiện mà quang trọng nhất là không còn niềm tin là sẽ đạt được điều gì mà tiếp tục theo đuổi vụ kiện .Mà dẫu có thắng thì cũng chả đi đến đâu .Giải quyết nội bộ cảnh cáo qua loa như lấy cái chổi lông mà phủi bụi lông chân , có khuyết điểm ở xã thì chuyển lên huyện , ở huyện có vấn đề thì chuyển lên tỉnh , hóa ra được cất nhắc cao hơn và cứ việc liệu liệu đẩy , có ngày người khiếu kiện sẽ bị lôi thôi to , đời con đời cháu anh sớm muộn gì sẽ gặp lại nó .
          Chó má thật, Vậy còn biết làm gì cho hả nỗi bức xúc ?vậy là con chó lại phải chịu trận đòn oan ức : Đồ ăn bẩn này !đồ đểu giả này !con chó như hiện thân của quan C , của một thằng xu nịnh , của một đứa cậy quyền cậy chức giá mà có chiếc roi mây quất vào thẳng vào sao mới đã đời , sao mới hả hê làm sao ? Dẫu là tưởng tượng là đang trừng trị “chúng nó “ cũng phần nào giải tỏa nỗi ấm ức trong lòng . Chiếc roi như càng nhanh hơn , mạnh hơn như các cụ đã tổng kết : Chó cùng cắn giậu ! Bị oan ức mãi cũng có ngày con chó phản ứng lại . Nó gầm gừ trong cổ họng ,nhe bộ răng trắng nhởn ra , mắt long lên nhìn thẳng vào tôi khiến tôi chột dạ kinh hãi . Hình như nó đang cười vào mặt tôi : Ông hèn quá !Ông chê bai  loài  chó chúng tôi bao chuyện xấu xa nhưng chí ít là bị tranh mất phần ăn , bị tranh mất con cái , chúng ta còn dám dũng cảm đương đầu cắn nhau đến bị thương bị chết mới thôi . Còn các ông thành quả xương máu bị cướp đoạt , bị thóa mạ các ông dám làm gì và đã làm gì được ?Các ông lặng thinh chịu sự ức hiếp , tự an ủi mình đay là sự cá biệt không khỉa bản chất chế độ , để che đi nỗi sợ hãi bị trả thù , bị tù đày bị làm rầy rà , thế mà còn tự cho mình là văn minh dân chủ và bao nhiêu mỹ từ hay không khác ?và ông lại đổ nỗi ấm ức lên đầu tôi , thật không biết nhục .
          Tôi rã rời đôi tay , ném chiếc roi mây đi bất lực . Từ đó lúc nào hình ảnh con chó cười cứ như hiển hiện trước mắt tôi , ám ảnh tôi mãi .
          Quán cà phê bổng im lặng , chỉ còn nghe xa xa tiếng rì rầm của tiếng sấm đầu mùa báo hiệu cơn mưa sắp đến .
                                                                     CHÚ ĐINH  

1 nhận xét:

  1. Người HOài Ân đọc bài Người Hoài Ân, khá ấn tượng. Xong cần phải xem cách gõ chữ, bỏ dấu, lỗi chấm phẩy cũng vậy.
    HÌnh như PVV học trênn mình một lớp từ Trường cấp 2 Ân Đức.
    Chúc sức khỏe, viết khỏe. Gửi Lời thăm chú Đinh cô Thu nhé

    Trả lờiXóa