THỬ ĐI TÌM CỦA LẠ Ở NÔNG THÔN
Từ
bao năm nay , tệ nạn mại dâm – ka ra ô kê ôm , bia ôm thường chỉ nói ở chốn thị
thành . Nay thì khác rồi , tệ nạn đó đã lan tỏa về tận các miền quê hẻo lánh . Đó
là đề tài muôn thuở của các đám mày râu mỗi khi có rượu vào . Theo chân những nười
bạn , tôi đã nhập vai thử đi tìm của lạ ở nông thôn .
Giá rẻ bất ngờ :
Trong một lần đến chơi tại thị trấn Bồng Sơn - Huyện
Hoài Nhơn ( Bình Định ) một người bạn hỏi tôi : “Ở quê anh có hát ka ra ô kê ôm
không ? ” Tôi đáp liều ra vẻ dân chơi :
“ Có chứ ! Hát thì 30 ngàn đồng , boa em út thì 50 ngàn đồng .”Thế thì đắt rồi
– Anh bạn tôi tiếp lời : Ở đây hát chỉ có 5 ngàn đồng , boa cho em chỉ 10 ngàn đồng
thôi . Tôi có vẻ không tin , anh liền dẫn tôi đi thưucj tế để chứng minh điều
anh nói là đúng .
Quán chúng tôi đến là một quán nhỏ nằm
sâu trong vùng nông thôn , chủ quán là một cô gái chừng độ 34 tuổi . Sau khi mở
máy hát anh bạn tôi mời cô bé hát cho vui , cô bé xin 10 ngàn đồng . Sau khi cất
tiền cẩn thận , em đã ngồi vào giữa hai chúng tôi để hát cho vui . Tuy không thích
, nhưng anh bạn tôi vẫn “Thực hành ”cho tôi xem . Ban đầu anh còn hoạt động bí
mật từ “ Nhũ hoa đến vùng cấm địa ” sau đó
anh hoạt động công khai cho tôi xem . Cô bé kia cứ hát mặt cho anh bạn tôi mặt
sức tung hoành .Hết 1 giờ , chúng tôi ra về . Anh bảo tôi may mà anh không đụng
vào , chứ đụng vào mất thêm 10 ngàn nữa . Thì ra cô gái này có giá hẳn hoi , rờ
1 giờ /1 người là 10 ngàn đồng . Nếu số người , số giờ tăng thì số tiền cũng tăng
theo tỉ lệ thuận .Theo tính toán sơ khởi thì có rẻ thật , xem thân thể một cô gái
chỉ đáng giá vài chục ngàn . Song đây là một số tiền không nhỏ so với thu nhập ở
nông thôn hiện nay .
Rờ miễn phí
Trong một lần về thăm bạn ở một xã miền
núi . Bạn tôi hỏi thích hát cho vui không , và anh nháy mắt đầy vẻ tinh nghịch
, Là đàn ông ai chả thích .Thế là anh dẫn tôi đến ngôi nhà nhỏ nằm ven chân núi
, tiếp chúng tôi là một cố gái rất ư là vui tính . Sau khi mở máy hát , chúng tôi
vừa hát và vừa nhậu . Bạn tôi cùng cô gái kia thể hiện tình cảm theo bạn hát .
Tôi ghé tai hỏi nhỏ : Em có cần tiền anh cho không ? cô trả lời là em chả cần,
chỉ cần có mấy anh hát cho vui là được . Quả là đây là điểm đến của các đấy mày
râu mỗi khi có rượu vào , còn tôi không hiểu nổi vì sao cô gái kia lại cho rờ
miễn phí như vậy . Phải chăng do ảnh hưởng phim ảnh , hay học đòi lối sống hiện
đại của giới trẻ hiện nay !!!
Đến những hàng chuyên nghiệp :
Ngoài những chỗ “rời miễn phí”,” rời
giá rẻ” thì còn có những chỗ rờ chuyên nghiệp và bán chuyên nghiệp. Hiện nay ở
nông thôn có những cô gái thích ăn chơi biếng làm hoặc do hoàn cảnh đưa đẩy đã đi
từ chỗ bán chuyên nghiệp đến chuyên nghiệp.
Ở xóm thuần nông nọ, có 3 cô gái chồng
làm ăn xa, mộ mình nhà tìm kiếm chỗ vui, từ chỗ ngại ngùng ban đàu giấu diếm đến
chỗ công khai. Ban ngày đi làm ngoài rộng tối về kiếm thêm vài chục từ vốn tự có của mình. Rồi lại đưa những cô gái mất chồng,
li dị,…bị hụt hẩng về kinh tế đã không còn chỗ dựa và đã tìm cách làm nghề một
cách chuyên nghiệp mà ở vùng nông thôn thì khó có một cơ quan nhà nước nào kiểm
tra nổi, chỉ qua là lời đồn của dân chơi mà thôi.
Đôi lời nhắn gửi:
Qua bài viết này tôi đã nói lên những điều
mắt thấy tai nghe và từng mất tiền mua 2 chai bia với giá gấp 2 đến 3 lần so với giá thị trường. Song tôi
nhận thấy tệ nạn xã hội không còn ở chốn thị thành mà đã tràn về khắp các chốn
nông thôn, bởi địa bàn rộng, vả lại khó có các cơ quan nào kiểm soát nổi. Thích
thì ra vùng đồi núi như đôi trai gái yêu nhau thì ai cấm được! Nhưng có một điều
có thể từ bỏ được đó là lương tâm của con người. Chúng ta có nên ăn chơi xa đọa
hay không. Nếu những người đàn ông lắm tiền nhiều của kia không có nhu cầu thì
chác chắn những người con giá kia vẫn là những cô gái nông thôn hiền hậu nết na
như bao đời nay mà bao càng trai thường mơ ước có một cô gái nông thôn làm vợ.
Quả nhiên đó là điều đó hiện nay cần phải xem lại.
Phạm Văn Viên
GV trường
TH số 2 Ân Tường Tây
Huyện Hoài Ân -Tỉnh Bình
Định
ĐT : 01694116290
Mail : viengv.bao@gmail.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét